Hôm nay chúng ta sẽ sống chậm lại một chút, dành cho bản thân một phút để lắng lại sau những ngày dài hối hả, và vô bồ kia.

Đã bao lần bạn bước đi trên đường và cảm thấy bản thân lọt thỏm giữa dòng người qua lại, bạn rõ ràng có thể nghe tiếng cười nói, tiếng xe cộ qua lại, nhưng nó cũng chỉ như âm thanh của một cơn gió thoáng qua đầu bạn, bởi vì vốn dĩ tâm trí của bạn không ở nơi đây.

Đã bao lần vô thức nước mắt chảy ra nơi khoé mắt, dù là chỉ một phút trước, bạn còn cười nói đùa giỡn. Đã bao lần bạn ước rằng giá mà có thể ôm một ai đó, để bản thân bạn không phải gồng mình mà cố gắng quá nhiều như vậy nữa. Và đã bao nhiêu lần, bạn muốn từ bỏ tất cả, muốn buông xuôi tất cả, vì thật sự đã quá mệt mỏi rồi. Chúng ta của lúc trước có thể khóc đó, cười đó, rồi quên đi. Chúng ta của hiện tại, có quá nhiều thứ để lo nghĩ, vẫn là khóc đó, cười đó, nhưng không quên được. Vì ngày trước, những câu chuyện của chúng ta, là do chúng ta vẽ nên. Những lời tạm biệt được hiểu là đã kết thúc ngày rồi, và rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau vào ngày mai.

Xem radio: Lạc Lõng

Nhưng bây giờ, chúng ta bị cuốn vào vòng xoay của công việc, học tập, những mối quan hệ, những cuộc gặp gỡ mà không được biết trước, không được dựng nên. Đôi khi chúng ta cũng gặp phải những bỡ ngỡ, nhỉ. Rồi lời chào tạm biệt như một dấu chấm lửng, bởi không biết rằng, rồi chúng ta có còn gặp lại nhau, có còn đi bên cạnh nhau, cùng vẽ nên những câu chuyện như chúng ta của lúc trước hay không.

Mỗi người, đều có những câu chuyện của riêng họ và đều có những lần lấy nụ cười làm tấm bia đỡ cho những vụn vỡ bên trong. Cuộc sống lại càng quá hối hả, nó chẳng chờ đợi chúng ta ghép lại những mảnh vỡ đó, đã vội kéo chúng ta vào vòng xoáy khác rồi. Chúng ta, chỉ có thể cố gắng rồi chấp nhận, hoặc chấp nhận rồi cố gắng mà thôi. Nếu thấy bản thân lạc lõng quá, thì lại gắn tai nghe, nhẩm theo một bài nhạc yêu thích, nghĩ đến một chuyện làm mình vui, làm một việc tốt, và bỏ qua lỗi lầm cho ai đó nếu có thể.

Tôi thích một câu nói của tác giả Wendy Mass:

“Everyone you meet is fighting a battle you know nothing about. Be kind. Always.”

Tạm dịch là hãy luôn tử tế vì mỗi người mà bạn gặp đều đang phải đối mặt với những trận chiến với chính cuộc sống của họ, và bạn thì sẽ không bao giờ biết đến những câu chuyện đó.

Xem radio: Lạc Lõng

Chúng ta của hiện tại, đúng là đã có đủ những thứ để suy nghĩ, đã có đủ lo lắng, và tổn thương rồi. Nếu chúng ta không thể thay đổi nó được, thì hãy tạo ra những điều tốt hơn, hãy tạo ra những yêu thương, hãy tiếp tục viết nên những câu chuyện của chúng ta, đồng hành cùng những câu chuyện kia…

~KN